Truyện sex » Truyện sex dài tập » Họa sĩ vẽ tranh khỏa thân » Phần 70

Họa sĩ vẽ tranh khỏa thân


Update Phần 72

Phần 70: Triển lãm tranh

Giữa tháng bảy, phòng trưng bày mỹ thuật mở cửa như dự kiến.

Vùng ngoại ô Thành Đông hiếm khi sôi nổi thế này, đủ loại xe con đậu kín bãi gửi xe cách phòng trưng bày mỹ thuật không xa, cho dù nhiệt độ không khí có cao đến mấy cũng không thể đỡ nổi với sự nhiệt huyết muốn ra ngoài chơi của mọi người vào cuối tuần.

Giản Mặc Thư đã đi vòng quanh bãi gửi xe gần đó nhiều vòng nhưng vẫn không tìm thấy được chỗ trống, anh rất bất lực, vì trước khi ra ngoài để lỡ mất chút thời gian, vậy mà nơi này lại đầy nghẹt, có thể thấy việc tuyên truyền của phòng trưng bày mỹ thuật đã làm rất tốt.

Thấy những chiếc xe khác cũng chạy quanh gần đó, Giản Mặc Thư quay đầu bàn bạc với Du họa: “Anh đến nơi khác tìm chỗ đậu, bên ngoài nóng, em vào phòng trưng bày mỹ thuật ngồi đợi anh trước được không?”

Du họa gật đầu, cầm dù che nắng và thư mời của phòng trưng bày mỹ thuật đưa cho anh: “Vậy em đứng ngay phòng triển lãm gần cửa chính, anh đến thì điện thoại cho em.”

“Được, nếu nhiều người quá thì cứ tìm nơi nào thoáng mát rồi đi dạo một chút.”

Chiếc Land Rover dừng dưới bóng râm dưới một tán cây nào đó, Du họa nhảy xuống xe vẫy vẫy tay với Giản Mặc Thư, đạp lên bóng râm dưới chân rồi men theo con đường nhỏ đi vào cửa chính phòng trưng bày mỹ thuật.

Chỗ soát vé ngay cửa đã xếp một hàng dài, Du họa cầm thư mời đi thật nhanh, thuận lợi bước vào phòng trưng bày mỹ thuật.

Trước bức tường treo tranh trong phòng trưng bày toàn bộ đều bị bao quanh thành một khoảng trống, tất cả những người đến xem đều tụ lại một chỗ, âm thanh máy ảnh liên tục vang lên, trộn lẫn với tiếng nói chuyện, rất ồn ào.

Trong dòng người chen chúc, Du họa bất ngờ không kịp đề phòng bị người bên cạnh chen một cái, suýt nữa té ngã, may là một bàn tay kịp thời đưa ra giữ chặt vai dìu cô đứng vững.

“Cẩn thận, không sao chứ?”

Du họa thở phào, đứng thẳng người lên nhìn người trước mặt.

Chủ nhân của bàn tay đó là một người phụ nữ ăn mặc rất tinh tế, chiếc váy dài bằng tơ ôm sát người kết hợp với một chiếc nón nhỏ, đeo thêm cặp mắt kính màu vàng cánh én, gương mặt dịu dàng, nhìn chắc cũng trên dưới bốn mươi.

“Không sao, may là có cô kéo cháu một cái, cảm ơn cô.”

“Khách sáo gì chứ.” Người phụ nữ cười híp mắt vỗ nhẹ vai Du họa:

“Ở đây nhiều người, con gái dễ va chạm qua lại, một mình cháu phải chú ý an toàn đó.”

Du họa đối với người phụ nữ trước mặt có một hảo cảm kỳ lạ, không kìm được mà giải thích vài câu: “Cháu không đến một mình, còn có bạn trai cháu nữa.”

“Bạn trai cháu đâu, sao lại yên tâm để một cô gái như cháu ở đây?” Không biết có phải là ảo giác của Du Họa không, sắc mặt người phụ nữ dường như tối lại.

“Cảm ơn cô đã quan tâm.”Du họa có chút buồn cười, lại thấy rất ấm áp, phòng trưng bày mỹ thuật không đến nỗi có kẻ xấu kéo cô đi mất đâu nhỉ.

“Anh ấy đi đỗ xe rồi, sợ ngoài trời nóng quá nên mới bảo cháu vào trước đợi anh ấy.”

“Ừm.” Người phụ nữ gật đầu, động tác nâng mắt kính cực kỳ cao thâm khó đoán.

“Vậy cô không làm phiền cặp tình nhân trẻ hẹn hò nữa.” Người phụ nữ tạm biệt Du họa xong thì nhanh chóng rời đi.

Du họa nghiêng đầu, khó hiểu nhìn chăm chú vào bóng lưng có thể dùng từ “cực kỳ vui vẻ” để hình dung kia biến mất trong đám người, quyết định tạm thời quên sự việc xen ngang này đi.

Cô len ra khỏi đám người, thuận theo ký ức lần trước đến phòng trưng bày mỹ thuật, đi từ từ đến phòng trưng bày các tác phẩm của các nghệ thuật gia ở Giang Thành. Phòng trưng bày nằm ở cuối hành lang, người đi đến đây không nhiều, Du họa rất thuận lợi đi đến trước một bức tranh.

Trong tranh là một gốc cây lớn đã khô héo, điều khác lạ ở đây là gốc cây đang bay trong không khí, trên những nhánh cây với cành lá đan xen có một tổ chim, chiếc tổ chim chịu sự ảnh hưởng của nắng gió mưa hằng năm đã lung lay sắp đổ, một chú chim không biết tên đậu trên cành cây bên cạnh, rõ ràng đã có một đôi cánh lớn, thế nhưng lại cố chấp bảo vệ tổ chim, không muốn rời đi.

Sắc trời hoang vu, chú chim ôm lấy cánh mình rụt lại thành một khối tròn, dường như cả thế giới chỉ còn sót lại một mình nó là sinh vật sống. Thế nhưng lại có một chiếc thang dài bắc lên nhánh cây bay lơ lửng đó, từ mặt đất thẳng lên đến nhánh cây cao cao, phía sau gốc cây có đôi tay con người ló ra, một bàn tay chạm vào tổ chim, bàn tay còn lại hướng lên trên rồi mở ra, kêu gọi những chú chim nhảy vào lòng bàn tay ấy. trang cá cược uy tín

“Sao lại ngẩn ra vậy?”

Vòng eo nhỏ được bàn tay người đàn ông ôm chặt, Giản Mặc Thư tiến sát đến rồi cọ cọ lên mặt cô.

“A…”Du họa nhẹ kêu lên một tiếng, khi hơi thở quen thuộc bao trùm bầu không khí xung quanh, cô lại thả lỏng ra: “Thầy Mặc Thư, sao thầy lại ở đây?”

“Gửi tin nhắn cho em, em không trả lời, cũng không thấy em đứng trước cổng, vậy nên anh vào đây tìm.”

Du họa lấy điện thoại ra, quả nhiên thấy Giản Mặc Thư gửi tin nhắn hỏi cô ở đâu, nhìn lại thời gian, vậy mà cô đã đứng ngẩn ngơ trước bức tranh trước mắt mất mười mấy phút.

“Xin lỗi mà.”

Giản Mặc Thư véo mặt cô tỏ ý tha thứ: “Bây giờ có thể nói cho thầy Mặc Thư về bức tranh này của em rồi chứ?”

Tuy lúc đầu bức tranh này là do anh chọn, thế nhưng quyết định và sửa chữa toàn bộ do một tay Du họa hoàn thành, về việc nội dung cụ thể của bức tranh này là gì, đến bây giờ anh vẫn còn mờ mịt.

Du họa “vâng” một tiếng, chỉ vào bức tranh: “Chính là trải nghiệm của em đó, chú chim là em, cây là bố, người là thầy.”

Gốc cây to và chim, rõ ràng là hai vật hoàn toàn khác nhau, cây cho chim chốn nương thân, chỉ là chốn nương thân này cũng thuận theo nhánh cây mà từ từ đổ nát, chú chim lớn lên không muốn rời đi, sợ rằng nơi nương thân này sẽ tan nát, thế nên chú chim cứ tự giam cầm mình trong một cái tổ chim trống trơn cô độc. Thế nhưng vào một ngày nào đó, có một người cứ thế mà bắc thang lên, muốn phá đi sự cản trở của trọng lực đến tiến thẳng đến nơi ở của chú chim, đưa ra bàn tay đầy thiện ý với chú, nguyện chấp nhận nơi nương thân rách nát và linh hồn đã vỡ vụn của chú, đưa chú vào trong sự bảo vệ của mình.

Nhân vật chính trong bức tranh rõ ràng là chim, thế nhưng trung tâm kết cấu và màu sắc đều nghiêng về người đang giải cứu nó, nhìn qua một cái, thứ người ta để ý trước tiên lại là đôi bàn tay cẩn thận dè dặt mà tràn đầy sự dịu dàng kia.

Có lẽ tác giả cũng không phát hiện cô đang mang thứ tình cảm thế nào lúc vẽ, thế nhưng bức tranh được bày ra sớm đã làm lộ bí mật cô cất giấu trong tim mình, chỉ có những người khán giả riêng biệt mới có thể xem hiểu được.

Giản Mặc Thư quay đầu nhìn cô, Du họa cúi đầu, vành tai hơi đỏ, anh dùng môi đóng dấu lên một cái rồi liền thả ra, Du họa lại hệt như bị bỏng, bụm tai lại nhìn anh.

“Thầy Mặc Thư, thầy làm gì…”

“Thích em.”

Đường bóng thẳng bất ngờ này đánh Du họa một phát đầu óc quay cuồng, tai vang lên tiếng ong ong, cảm giác tê rần từ tai truyền đến tận trong tim, hệt như có một bàn tay giữ chặt tim cô, nhịp tim đập nhanh trong lồng ngực cực kỳ rõ ràng.

“Sao, sao đột nhiên…”

Du họa cảm thấy mình trở thành một người nói lắp, lời nói cứ kẹt trong cổ họng không phát được thành lời, giống như đang tết lại với nhau.

Giản Mặc Thư thấy dáng vẻ Du Họa đỏ mặt hoảng loạn không biết làm gì trong lòng anh, chỉ cảm thấy cô như một quả anh đào tươi đẹp, vô cùng khiến người ta hài lòng: “Trong tranh của em không phải nói với anh như vậy sao?”

“Hả…”

Du họa ngẩn ngơ, khi nào cô…

Giản Mặc Thư không quan tâm cô hiểu hay không, anh ôm Du họa vào lòng, mượn sự che chắn của cơ thể rồi cúi đầu hôn lên trán cô một cái: “Anh cũng yêu em.”

Loảng xoảng…

Giọng nói bất ngờ vang lên bên tai, giống như có người nào không cẩn thận đụng trúng thứ gì đó.

Du họa giữ lấy vai Giản Mặc Thư rồi từ trong lòng anh ló đầu ra, nhìn thấy người phụ nữ lúc nãy vừa dìu cô đang giữ lấy lan can để đứng vững.

“Cô không sao chứ?”

Không ngờ nghe được Du họa lên tiếng, người phụ nữ run mạnh một cái, xoay người rời đi.

Giản Mặc Thư lúc này cũng quay đầu, anh híp mắt lại, nhìn theo bóng lưng vội vàng bước đi, mở miệng: “Mẹ, mẹ chạy gì chứ?”

Người phụ nữ dừng bước, lộ ra nụ cười ngại ngùng nhưng không mất lịch sự: “Trùng hợp ghê nha con trai.”

Du họa nhìn người phụ nữ gỡ cặp kính màu vàng dùng để ngụy trang xuống, lộ ra đôi mắt giống hệt Giản Mặc Thư, cô ngẩn người lặp lại một lần: “Mẹ…”

“Ơi~” Mẹ Giản cười cong mắt, thản nhiên nhận lấy tiếng gọi này.

“…”

Giản Mặc Thư cúi đầu suy nghĩ lại bản thân mình, cuối cùng rút ra kết luận: Sự mặt dày của anh, quả nhiên được di truyền từ mẹ ruột của mình… Phu nhân Chu Tịnh.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Thông tin truyện
Tên truyện Họa sĩ vẽ tranh khỏa thân
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện bóp vú, Truyện sex nghệ thuật
Tình trạng Update Phần 72
Ngày cập nhật 17/01/2026 22:11 (GMT+7)

Bình luận

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Chuyện tình nơi biên giới
Phần kết Ngày …. Tháng….. Năm ... Có một người con trai chỉ biết lao vào công việc để quên đi một cô gái mà anh ta yêu. Dù yêu nhưng có lẽ anh không thể quên được cái ngày khi anh nuốt nước mắt nhìn em đi với người khác. Nhưng anh luôn nhớ con bé…. Quay lai…. Không…. Nỗi đau... Kí ức...
Phân loại: Truyện sex dài tập Tâm sự bạn đọc Truyện sex có thật Truyện sex phá trinh Truyện teen
Nữ diễn viên - Tác giả 69deluxe
Ba ngày sau, từ sáng sớm mây đen đã phủ kín bầu trời, mưa lất phất khác thường như khóc thương một người con tài hoa về với đất. Từng dòng người đông nghịt nối đuôi nhau sau một chiếc xe tan phủ kín vòng hoa, chậm rãi tiến vào Nghĩa trang thành phố. Khung ảnh Hào Nam đung đưa trước mũi xe...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện loạn luân Bố chồng nàng dâu Con gái thủ dâm Đụ cave Đụ công khai Đụ tập thể Đụ thư ký Làm tình nơi công cộng Làm tình tay ba Làm tình với đồng nghiệp Thuốc kích dục Truyện 18+ Truyện bú cặc Truyện người lớn Truyện nuốt tinh trùng Truyện sex bạo dâm Truyện sex Full Truyện sex hay Truyện sex hiếp dâm Truyện sex học sinh Truyện sex ngoại tình Truyện sex phá trinh Vợ chồng
Con đường bá chủ – Quyển 12 - Tác giả Akay Hau
“Nơi này không tệ lắm...” Nhìn tòa phủ đệ trước mặt, Lạc Nam hài lòng gật đầu. Phủ đệ có thể nói là cực kỳ rộng rãi, lưng tựa núi cao, có suối thơ chảy quanh, nằm giữa rừng cây tươi mát, có bách hoa nở rộ, có phi cầm tẩu thú, được xây nên từ các loại gỗ thơm dễ chịu...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện dâm hiệp Truyện xuyên không Tuyển tập Con đường bá chủ
Chuyện tình nơi công sở - Tác giả FrogMan
8h sáng, tôi và mặt mụn đã có mặt ngay đầu hẻm nhà con nhỏ. Mặt mụn bữa nay làm cái mặt thấy ghê dữ lắm, vừa ngu vừa ngầu ngó hổng giống ai hết trơn hết trọi. Đẩy cửa bước vô, thấy ba mẹ con con nhỏ đang ngồi tụm lại trên tấm nệm. Đồ đạc hành lý túi to túi nhỏ để lổn nhổn...
Phân loại: Truyện sex dài tập Chuyện tình nơi công sở Con gái thủ dâm Đụ cave Đụ lỗ đít Làm tình với đồng nghiệp Tâm sự bạn đọc Truyện sex bạo dâm Truyện sex có thật Truyện sex Full
Trò chơi cuckold
Đã 3 tháng trôi qua kể từ đêm sinh nhật “kinh hoàng” ấy. Cho đến giờ, Bảo vẫn nhớ như in hình ảnh trần trụi và dâm đãng ấy của Hoa. Đã bao lần cậu mơ mộng đến việc mang Hoa lên giường, thế nhưng có đánh chết cậu cũng không giờ bây giờ Hoa đang thật sự đang quằn quại ở đó...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện bú cặc Truyện NTR Truyện sex cuckold
Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng

Truyện sex